Nhìn xuống đống thịt nát nhầy nhụa dưới đáy hố sâu.
Trong khoảnh khắc, bốn bề vắng lặng như tờ, chỉ có tiếng gió lớn cuồn cuộn thổi qua đồng hoang, rít lên từng hồi xào xạc.
“Đường Đô sư huynh… cứ vậy mà chết rồi sao?”
Trên Bạch Cốt phi chu, đôi môi Nguyễn Lượng mấp máy.
Trong mắt hắn thoáng hiện vẻ hoang mang luống cuống, dường như không dám tin vào những gì đang thấy, chỉ ngờ rằng bản thân đã trúng phải yểm thuật nào đó.
