Lúc này, nghe Trần Hằng khiêu chiến, ánh mắt Thạch Hữu khẽ động. Hắn không lộ vui giận ra mặt, cũng chẳng biết đang toan tính điều gì, chỉ ngồi yên không vội đứng dậy.
Hòa Lập Tử tuy thần sắc không đổi, nhưng trong lòng chiến ý đã dâng cao, bắt đầu nảy sinh hứng thú.
Thế nhưng, chưa kịp để hắn rung lên kiếm quang, chấn y đứng dậy, thì trong khoảnh khắc, cương phong bỗng gào thét dữ dội, khí hải cuộn trào.
Vân quang uốn lượn bao quanh, tựa hồ rắn hoảng lụa bay, linh cơ cùng địa khí bốc lên ngùn ngụt, tạo thành một màn yên cảnh thương mang mờ mịt!
Đúng lúc này, một giọng nói cực kỳ thanh lãnh từ trong màn khói sương truyền đến:
