Nữ tu nghe vậy thì kinh hãi, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Chẳng trách Trần Hằng và Tạ Mưu chưa từng gặp mặt mà lại có thể gọi đúng tên họ Tạ Mưu, lúc đó nàng không nghĩ nhiều, còn tưởng Trần Hằng chỉ tình cờ nghe được.
Giờ xem ra.
Bọn họ đã bất tri bất giác tiếp cận nơi bế quan của Trần Hằng, mà những lời nói ra khi đó e rằng cũng không lọt khỏi tai hắn.
“Ngươi rốt cuộc là vì ai? Vì bản thân, hay vì tiện tỳ Tiểu Kiều kia?!”
