Hai người nhìn nhau, đều mỉm cười.
Thấy Âm Vô Kỵ dường như đã có ý tán đi đạo thần thông này, rút thân rời khỏi.
Âm Nhược Hoa lúc này rốt cuộc không nhịn được nữa, lên tiếng:
“Huynh trưởng, thế còn ta thì sao?”
“Muội?”
Hai người nhìn nhau, đều mỉm cười.
Thấy Âm Vô Kỵ dường như đã có ý tán đi đạo thần thông này, rút thân rời khỏi.
Âm Nhược Hoa lúc này rốt cuộc không nhịn được nữa, lên tiếng:
“Huynh trưởng, thế còn ta thì sao?”
“Muội?”
Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.
* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng
Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất