Thiếu nữ nghe vậy thì có chút kinh ngạc.
“Ân tình ngày trước, làm sao sánh bằng quyền vị tương lai? Tuy có hạng người như Trần Triển, Trần Đĩnh, nhưng lúc này kẻ muốn xum xoe lấy lòng vị Trần Hằng chân nhân kia, tuyệt đối không hề ít!” Trần Gia trầm giọng nói.
Mà sự thật quả đúng như lời Trần Gia nói.
Sau khi ra khỏi Quảng Phúc điện, nam tử mặc áo bào lam Trần Tân - người vừa thẳng thắn hỏi kế Trần Triển - liền đi thẳng về động phủ.
Ông ta trước tiên gọi vài mỹ cơ đến mây mưa theo lệ thường, sau đó khoác áo xuống giường, tự tay viết một bức thư dài, sai người hầu đưa đến chỗ Trần Hằng.
