Nếu không có sự chỉ dẫn của Quy Khư đỉnh, Trần Thanh Nguyên muốn nhìn thấu hư vọng, đưa ý thức trở về hiện thực e rằng rất khó. Cho dù hắn có thể dựa vào thực lực bản thân để thành công, thì chắc chắn cũng phải mất một khoảng thời gian rất dài.
Trải qua năm tháng dài đằng đẵng, thế giới bên ngoài ắt hẳn đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất. Vật đổi sao dời, bạn cũ có khi đã không còn.
Nếu thật sự là vậy, Trần Thanh Nguyên không biết bản thân phải đối mặt ra sao.
Chỉ mới tưởng tượng ra cảnh tượng ấy trong tâm hải, hắn đã cảm thấy như có một bàn tay khổng lồ siết chặt lấy cổ họng, cảm giác nghẹt thở ập đến khiến toàn thân khó chịu, vô cùng đau đớn.
May mà mọi chuyện chưa đi đến bước đường đó, vẫn còn nằm trong phạm vi có thể chịu đựng được.
