Đắc tội với một tồn tại kinh khủng như thế, Thanh Lân thánh quân sao có thể không hối hận cho được?
Nhưng sự đã rồi, chỉ có thể thản nhiên đối mặt, giờ có hối hận thêm nữa cũng chẳng tế sự gì.
Bày tỏ xong nỗi hối hận, hắn tiếp lời: “Ta không sợ chết, chỉ tiếc là không còn cơ hội nhìn thấy phong quang của tương lai.”
Nếu chỉ là giao thủ bình thường, Thanh Lân thánh quân cúi đầu nhận sai, gặp lúc tâm trạng Trần Thanh Nguyên tốt thì có lẽ sẽ cười xòa cho qua.
Ngặt nỗi, khi ấy Thanh Lân thánh quân rõ ràng đã động sát ý, đôi bên kết thù không chết không thôi, đâu phải cứ bồi tội xin lỗi là xong chuyện.
