Tên nhóc này thật ranh ma! Mấy trò vặt của Trần Thanh Nguyên, Sở Mặc liếc mắt một cái đã nhìn thấu, đành cười bất đắc dĩ rồi thu Càn Khôn đại vào trong.
"Không còn chuyện gì khác chứ?" Sở Mặc bây giờ chỉ muốn tiễn Trần Thanh Nguyên đi cho khuất mắt.
"Hết rồi, cáo từ." Trần Thanh Nguyên đạt được tâm nguyện, mặt mày tươi cười.
Trong nháy mắt, Trần Thanh Nguyên nắm tay An Hề Nhược rời xa Hư Vọng hải, không rõ đi về đâu.
"Gã này thật là… chẳng có chút phong thái cường giả nào." Nhìn bóng lưng Trần Thanh Nguyên rời đi, Sở Mặc chắp hai tay sau lưng, lẩm bẩm.
