Đa tạ tiền bối, mong chờ tương lai
“Yên tâm đi!” Trì Mạch lập tức thu lại nộ ý, thiên địa cũng trở về tĩnh lặng: “Ta không có lý do gì phải ra tay với ngươi.”
“Ta có thể làm gì để giúp tiền bối thoát khốn?”
Thấy vị đại lão này đã thu lại tiên uy, Trần Thanh Nguyên âm thầm thở phào một hơi. Lời ấy không phải khách sáo, mà hoàn toàn xuất phát từ chân tâm.
“Lúc này ngươi vẫn còn quá yếu, bất lực trước việc này.”
