Trời se duyên lành, vạn đạo làm chứng.
Công Tôn Vinh hạ bút mạnh mẽ, tám chữ trên giấy tuyên như rồng cù lượn quanh mây trời, nét bút sắc bén tựa kiếm cổ, khí thế mênh mang, ẩn chứa vẻ tang thương nặng nề của năm tháng lịch sử.
Bức chữ này là do hắn dốc cạn tâm huyết mới thành, bên trong còn dung nhập vài tia đế vận.
Tu sĩ chỉ cần liếc mắt nhìn qua, liền như trông thấy tám ngọn cự phong sừng sững vươn thẳng tới thiên cung. Kẻ có ngộ tính phi phàm, thậm chí còn có thể từ đó đạt được cơ duyên thông thiên.
Viết xong, Công Tôn Vinh đem bức chữ đi bồi, đặt vào trong hộp gấm có nội tàng càn khôn, hai tay nâng lên, cung kính đưa tới trước mặt Trần Thanh Nguyên, trong lời nói tràn đầy áy náy: “Mấy lời chúc phúc này không có giá trị thực tế gì, mong tôn thượng chớ chê.”
