Ngũ Hành thần lôi vừa giáng lâm, Hỗn Độn thần quang lại tiếp tục trút xuống như mưa.
Thiên đạo muốn nhanh chóng bình định mầm mống tai họa này nên chẳng hề nương tay chút nào.
Cứ cách một lát, một tiếng kêu thảm thiết lại vang lên.
Tiếng ai oán vừa dứt, không gian liền chìm vào tĩnh lặng.
Điều này đồng nghĩa với việc có người đã vẫn lạc, vĩnh viễn rời xa thế gian, chẳng còn cơ hội chiêm ngưỡng phong cảnh của thời đại mới, quả thật bất hạnh thay.
