Nói xong, Trần Thanh Nguyên lấy ra một vật.
Đó là một viên linh châu đen trắng lớn bằng nắm tay, tên là Mệnh Huyền Châu.
Đây là dị bảo do Chung Lâm Uyên dốc hết tâm huyết cả đời để rèn thành, tuy không phải cực đạo chi binh nhưng độ quý giá tuyệt không thua kém, thậm chí còn hơn phần lớn đế binh.
Mệnh Huyền Châu lơ lửng giữa hư không trước mặt hai người, khẽ xoay tròn, tỏa ra từng đốm huỳnh quang, hiển lộ hết vẻ huyền diệu.
Khải Hằng đại đế nhìn chằm chằm Mệnh Huyền Châu, vẻ mặt trang nghiêm, hết sức tập trung.
