"Đạo hữu khách khí rồi."
An Hề Nhược thần sắc bình thản, lịch sự đáp lại một câu, đứng bên cạnh Trần Thanh Nguyên, yên lặng không động.
Vương Đào Hoa vốn không phải hạng tầm thường, lại có giao tình sâu đậm với Trần Thanh Nguyên, hơn nữa còn là mãnh tướng dưới trướng Thái Vi đại đế.
Vì thế, An Hề Nhược không hề xem nhẹ, mà đối đãi một cách trịnh trọng.
"Lão Vương, mắt ngươi mù từ khi nào vậy?" Nhìn chằm chằm vào gã bạn trời đánh, Trần Thanh Nguyên lạnh giọng nói.
