“Đệt, mày có ý gì?”
Vương Phán Phi không ngờ cái mặt liệt đáng ghét này lại tới nhanh thế. Không chỉ vậy, khí thế ập thẳng vào mặt còn cứng rắn như một tấm thép.
“Nghĩa đen đấy.” Lạc Bắc phớt lờ vẻ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống người ta của hắn, ánh mắt sắc như dao lia thẳng sang Vương Phán Phi, “Nghe không hiểu à?”
“Đệt mẹ!” Bị ánh mắt đầy gai của Lạc Bắc quét qua một cái, Vương Phán Phi chỉ thấy mặt mình nóng rát, cơn tà hỏa bốc thẳng lên đầu, “Cái gì mà đạo đức ràng buộc? Vũ hội thì mời con gái nhảy một điệu, thế có gì sai?”
“Mời là lịch sự. Ép là hạ tiện.” Lạc Bắc lạnh lùng nói, “Người ta muốn nhảy thì nhảy, không muốn nhảy thì thôi, đừng giở cái kiểu đạo đức ràng buộc đó ra.”
