Lạc Bắc và Diệp Lương bước ra khỏi sàn nhảy, giáo viên dạy nhảy lập tức chạy tới khen lấy khen để, làm cả hai cũng thấy hơi ngại.
Diệp Lương cười cười hơi chột dạ, luôn miệng bảo đều là công của Tiểu Lạc.
Giáo viên dạy nhảy cười tươi rói: “Ôi chao, hai em phối hợp ăn ý thế này, lại còn nhảy mẫu đẹp đến vậy, trước đây thật sự chưa từng được đào tạo bài bản à?”
Nghe nói cả hai chỉ là dân nghiệp dư, cô lại càng không nhịn được mà trầm trồ.
Giáo viên dạy nhảy đặc biệt khen đoạn ứng biến cuối cùng, khi Lạc Bắc dẫn Diệp Lương xoay người, vừa khéo ăn khớp với giai điệu cuối của Beauty and the Beast. Cô khen mãi không thôi, cảm thấy đoạn đó đúng là bùng nổ cảm hứng, hoàn toàn không có chút máy móc gượng ép nào.
