Nhan Như Ngọc liếc Tạ Nguy Lâu một cái. Không hiểu vì sao, nàng luôn có cảm giác người trước mắt mang đến một sự quen thuộc khó tả.
Chỉ là cảm giác quen thuộc ấy từ đâu mà đến thì nàng cũng không rõ, dù sao trước giờ nàng chưa từng gặp người này.
Nhan Như Ngọc nhìn về phía đám yêu tộc: “Còn ai muốn đánh một trận nữa không?”
“......”
Đám Yêu tộc đều im lặng.
