Bên trong ma lâm, độc vụ màu xám nồng nặc bao trùm, vô số cỏ cây khô héo lụi tàn, xác ma thú nằm la liệt khắp nơi, thiên địa chìm trong sự tĩnh mịch chết chóc.
Tạ Nguy Lâu và Trường Sinh thánh nữ bị độc vụ vây kín.
Trường Sinh thánh nữ cau mày nói: “Loại độc này quá mức bá đạo.”
Tạ Nguy Lâu cười nhạt: “Một vị Độc Đạo Tôn Giả ra tay, dĩ nhiên không phải chuyện đùa. Có điều, độc này cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Dứt lời, hắn đưa mắt nhìn về một hướng: “Lão độc vật, độc của ngươi quá tầm thường, thật sự không lọt nổi vào mắt xanh của ta. Chi bằng lấy ra chút độc lợi hại hơn xem nào?”
