Vân Đế thành, phủ Thứ sử.
Thẩm Việt rút thanh mộc kiếm ra khỏi thi thể tứ tí lão giả. Lúc này, toàn thân Thẩm Việt đẫm máu, y bào rách nát, bên hông trái lộ ra một vết thương sâu hoắm kinh người, nhưng khuôn mặt hắn vẫn lạnh lùng như băng.
Tứ tí lão giả nằm trong vũng máu, tấm vải che mắt đã không còn thấy đâu. Lão khó nhọc mở đôi mắt đỏ ngầu, nhìn chằm chằm Thẩm Việt, run rẩy hỏi:
“Đây là… ngươi vừa mới… lĩnh ngộ sao?”
Thẩm Việt cúi xuống nhìn lão, đáp: “Không sai, ngươi đã dồn ta vào tuyệt cảnh, nhờ đó ta mới ngộ ra được.”
