Ào ào ——
Mưa như trút nước, phủ lên quần sơn một màn thủy vụ mờ mịt.
Ly Đông Nguyệt ngồi trên ghế, ánh mắt vẫn dõi lên bầu trời phía trên Lăng Tiêu viện. Trận mưa lớn đã kéo dài suốt tám ngày, chẳng những không có dấu hiệu suy giảm, hôm nay dường như còn dữ dội hơn, khiến đáy mắt nàng ngập tràn lo lắng.
Trương Ngộ Xuân ngồi bên cạnh nàng, trước mặt chất một đống ngọc giản và Thanh Tiêu lệnh. Thỉnh thoảng hắn lại cầm Thanh Tiêu lệnh lên, trao đổi cùng người khác.
Bận rộn hồi lâu, Trương Ngộ Xuân đặt vật trong tay xuống, quay đầu nhìn nàng, cất lời an ủi: “Sư muội, không cần quá lo. Có Tử Phủ Đình cùng hành động, đại sư huynh sẽ không xảy ra chuyện.”
