Hắn bôn ba giang hồ bảy mươi năm, không muốn người đời sau nói hắn ức hiếp hậu bối, dĩ nhiên, hắn cảm thấy mình không thể thua.
“Ngươi đã thua rồi, sở học cả đời của ngươi đối với ta còn có ý nghĩa gì sao?”
Lý Thanh Thu cười hỏi, thái độ của hắn rất ôn hòa, không hề có địch ý, nhưng lời hắn nói ra lại có vẻ ngông cuồng hơn cả Thẩm Việt, khiến các đệ tử nghe mà máu nóng dâng trào.
Thẩm Việt hừ lạnh một tiếng: “Mồm mép lanh lợi cũng vô dụng thôi, vậy ngươi nói xem ngươi muốn thế nào?”
“Nếu ngươi thua, ngươi phải gia nhập Thanh Tiêu môn.” Lý Thanh Thu nhìn chằm chằm Thẩm Việt, nghiêm túc nói, nụ cười biến mất, ánh mắt hắn lại mang đến cho Thẩm Việt một cảm giác áp lực không thể tả nổi.
