Lại một ngày đẹp trời.
Lý Thanh Thu dẫn Nguyên Lễ và Triệu Chân lên đỉnh núi hướng dương nạp khí, tử khí đông lai khiến tâm cảnh của cả ba chìm vào tĩnh lặng.
Đợi đến khi buổi tu luyện sáng sớm kết thúc, Lý Thanh Thu đang định đứng dậy thì nghe Nguyên Lễ mở lời hỏi: "Sư phụ, ta có thật sự hợp với việc tu luyện không?"
Gương mặt hắn tràn ngập vẻ mờ mịt, Triệu Chân ngồi ở phía bên kia của Lý Thanh Thu nhìn hắn, nhưng không biết nên an ủi thế nào.
"Đương nhiên, trên đời này không có ai tuyệt đối không hợp tu luyện Hỗn Nguyên kinh. Vi sư có thể nhìn thấy tiềm năng của ngươi, chỉ là ngươi cần một cơ duyên để phá vỡ gông xiềng của mình, khi đó, ngươi sẽ một bước lên mây, trở thành sự tồn tại chói lọi nhất toàn cõi Thanh Tiêu môn, thậm chí là cả thiên hạ."
