TRUYỆN FULL

[Dịch] Thần Quỷ Thế Giới: Đạo Gia Ta Giết Điên Rồi

Chương 35: Bệnh lạ

Sự kiện quỷ dị rất ít ư?!

Lý Thương đang uống trà thì sặc một ngụm.

Cái gì gọi là rất ít?!

Từ khi xuyên không đến nay, hắn đã không nhớ nổi mình gặp phải bao nhiêu lần rồi.

Nhưng Chương Hùng cũng sẽ không lừa gạt mình về chuyện này, chẳng lẽ ta bẩm sinh đã là thánh thể gặp quỷ?

Chắc là không... nếu không Huyền Phong tử đã sớm nhìn ra rồi.

Lý Thương nhanh chóng nhận ra vấn đề nằm ở nghề nghiệp của mình.

Dù sao hắn vốn là đạo sĩ, xác suất tiếp xúc với những chuyện quỷ dị sẽ cao hơn rất nhiều.

Cũng có thể là do một phần vận may.

“À phải rồi, Lý đạo trưởng.”

“Huyền Phong tử đạo trưởng ra ngoài lâu như vậy, vẫn chưa về sao?”

Chương Hùng vừa nhắc tới Huyền Phong tử, nghĩ đến việc đối phương đã đi xa khá lâu nên không khỏi cất tiếng hỏi.

“Sư phụ ta không về nhanh vậy đâu, có lẽ phải mất một thời gian nữa.”

Nhắc đến Huyền Phong tử, trong lòng Lý Thương cũng có chút lo lắng.

Gần một tháng đã trôi qua mà Huyền Phong tử vẫn bặt vô âm tín.

Khó tránh khỏi khiến người ta lo lắng.

Nhưng Huyền Phong tử lại lặng lẽ rời đi, hắn muốn tìm cũng không biết tìm ở đâu.

“Thì ra là vậy.”

Chương Hùng không biết sự tình, chỉ gật đầu.

Trò chuyện thêm vài câu, Chương Hùng liền cáo từ rời đi.

Lý Thương ở trong thiên điện một lúc rồi mới về phòng, bắt đầu nghiên cứu Thương văn tự điển.

...

Phú Xương lộ, Cam trạch.

Nhà họ Cam này cũng là một đại hộ trong thành, kinh doanh rất nhiều cửa hàng lương thực.

Nhưng gần đây, gia chủ nhà họ Cam là Cam Phong có tâm trạng không tốt lắm.

Bởi vì tiểu nhi tử mà hắn yêu thương nhất không biết mắc phải bệnh lạ gì, ngày nào cũng sốt cao rồi nói mê sảng.

Dù hắn đã mời rất nhiều danh y trong thành đến nhưng cũng chỉ có thể làm bệnh tình thuyên giảm phần nào, hai ngày sau lại tái phát.

Ngay lúc hắn đang định đưa con trai đến quận thành chữa bệnh thì một người bạn đã giới thiệu cho hắn một người.

“Cam gia chủ, vị này là Triệu y sư mà ta đã nói với ngươi, môn phái của y sư tín ngưỡng Thanh Nang Dược Quân, có thể chữa khỏi mọi chứng bệnh nan y trên đời.”

Một viên ngoại trung niên mỉm cười nói.

Hắn họ Tô, tên Thụy, là một phú thương trong thành.

Bên cạnh hắn là một nam tử trung niên mặc trường bào thanh sắc, gương mặt gầy gò, để râu hoa râm.

“Bái kiến Triệu y sư!”

Cam Phong không dám chậm trễ, cung kính hành lễ.

“Cam gia chủ không cần đa lễ.”

“Tại hạ chỉ là một lang trung giang hồ mà thôi.”

“Chưa chắc đã chữa khỏi bệnh cho quý công tử được.”

Triệu y sư vội vàng xua tay.

“Triệu y sư không cần áp lực.”

“Bất kể thành công hay không, ta đều sẽ trả đủ tiền khám bệnh cho y sư.”

Cam Phong nghiêm túc nói.

Triệu y sư lại lắc đầu: “Môn phái của tại hạ treo hồ cứu thế, chưa bao giờ thu tiền bạc.”

Cam Phong ngẩn người.

Phú thương Tô Thụy cười cười, lên tiếng giải thích: “Triệu y sư có tác phong như vậy, Cam gia chủ không cần kinh ngạc.”

Cam Phong kinh ngạc thốt lên: “Triệu y sư quả thật có tấm lòng nhân đức của người thầy thuốc, là tại hạ đường đột rồi.”

Triệu y sư cũng không để tâm, hắn quan tâm đến bệnh nhân hơn, nói: “Trước hết hãy để ta xem bệnh cho quý công tử đã.”

Cam Phong cũng rất lo lắng cho tiểu nhi tử của mình, vội vàng dẫn Triệu y sư đến một gian phòng ngủ.

Bên trong phòng ngủ.

Một đứa trẻ bảy tám tuổi đang nằm trên giường, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, toàn thân nóng hổi.

Triệu y sư thấy vậy, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay đứa trẻ, bắt mạch.

Không lâu sau, hắn lấy ra một cây kim bạc.

Hắn không châm vào huyệt đạo nào mà lại đưa kim vào trong tai của tiểu nam hài, sau đó nhẹ nhàng búng một cái.

Cam Phong nhíu chặt mày.

Châm cứu thì hắn biết, nhưng đưa kim vào tai thì là lần đầu tiên thấy, khó tránh khỏi có chút lo lắng.

Tô Thụy ra hiệu cho hắn đừng nóng vội.

Cam Phong kiên nhẫn quan sát.

Chẳng mấy chốc, mắt hắn liền trợn trừng.

Chỉ thấy một con côn trùng nhỏ màu đỏ men theo cây kim bạc, từ trong tai tiểu nhi tử của mình bò ra.

“Đây...”

“Triệu y sư... đây là thứ gì vậy?”

Cam Phong nhỏ giọng hỏi.

Triệu y sư không trả lời, tay trái cẩn thận kẹp lấy con côn trùng màu đỏ, khẽ dùng lực, trực tiếp bóp chết nó.

Hắn kinh ngạc nói: “Đây hẳn là Hồng Sí trùng... Loại trùng này độc tính yếu, nhưng lại thích ký sinh trong não người, dễ gây viêm nhiễm, khiến cơ thể liên tục sốt cao, thậm chí xuất hiện đủ loại ảo giác.”

“Nhưng loại trùng này không phổ biến ở gần An Hưng thành... nên các y sư ở đây không biết nguyên cớ là gì.”

Cam Phong ghé sát đầu lại: “Chính con trùng này đã khiến nhi tử của ta phát sốt ư?”

“Đúng vậy... bây giờ đã không sao rồi.”

“Ta sẽ kê thêm một ít thuốc an thần dưỡng khí, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi.”

Triệu y sư tiện tay ném con Hồng Sí trùng đã chết xuống đất.

“Đa tạ y sư!”

“Đây là chút tâm ý.”

Cam Phong lấy ra ngân phiếu đã chuẩn bị sẵn.

Triệu y sư xua tay từ chối: “Cam gia chủ quên lời tại hạ đã nói rồi sao?”

“Nhưng y sư đã chữa khỏi cho nhi tử của ta, ta đương nhiên phải có chút lòng thành.”

“Số tiền này thật sự không nhiều, mong Triệu y sư nhất định phải nhận lấy.”

Tô Thụy cũng ở một bên khuyên nhủ: “Triệu y sư, gần đây ngài không phải muốn lập một Dược Quân miếu ở An Hưng thành sao?”

“Số tiền này ngài cứ nhận lấy trước, không tính là tiền khám bệnh, mà xem như là Cam gia chủ cúng dường cho Dược Quân.”

Cam Phong là người từng trải, cũng hùa theo: “Đúng vậy, ta chính là có ý này, Triệu y sư ngài nhất định phải nhận lấy, đây là vật cúng dường của ta cho Dược Quân.”

Triệu y sư có chút do dự, Tô Thụy và Cam Phong lại khuyên nhủ vài câu, hắn mới miễn cưỡng nhận lấy.

“Triệu y sư, ngài đã chọn được nơi muốn lập miếu chưa?”

Cam Phong lại hỏi.

“Hiện tại vẫn chưa có manh mối.”

“Hình như lập miếu phải đến nha môn quan phủ trình báo mới được.”

Triệu y sư khẽ thở dài.

“Chuyện này đơn giản... ta và huyện lệnh có quen biết.”

“Gần đây ngài ấy có chút phiền não về chuyện phòng the... không biết Triệu y sư có lương phương nào không?”

Cam Phong hiến kế cho Triệu y sư.

“Chuyện này thì dễ.”

“Ta cho ngài một phương thuốc.”

“Bảo đảm sẽ lại trở nên long tinh hổ mãnh.”

Triệu y sư khẽ mỉm cười.

Cam Phong vội vàng gọi người mang bút mực đến.

Triệu y sư trước tiên viết ra một phương thuốc an thần, và một bí phương bổ dương.

Cam Phong như nhặt được của báu mà cất đi: “Triệu y sư, trong vòng ba ngày ta sẽ mang tin tốt đến cho ngài.”

Triệu y sư nghe vậy, vô cùng cảm kích.

Hắn lấy ra một miếng gỗ màu đen.

Miếng gỗ này rất tinh xảo, vẽ một khuôn mặt mờ ảo, không rõ đường nét, đầu đội cổ quan.

“Đây là Dược Quân bài, đeo trên người có thể hóa giải bệnh tật, tịnh hóa trược khí trong cơ thể, cải thiện sức khỏe.”

“Đeo trên người quý công tử là thích hợp nhất.”

Triệu y sư giới thiệu.

Cam Phong lập tức mừng rỡ, cảm kích nói: “Vậy ta thay mặt tiểu nhi đa tạ Triệu y sư!”

Hắn cẩn thận nhận lấy Dược Quân bài này.

Dược Quân bài này không biết được làm từ chất liệu gì, ấm áp như ngọc, còn tỏa ra hương thuốc thoang thoảng.

Cam Phong chỉ khẽ ngửi một hơi đã cảm thấy khí huyết thông suốt hơn nhiều.

Hắn không nói hai lời, vội vàng đặt Dược Quân bài này vào lòng bàn tay tiểu nhi tử.

“Cam gia chủ, hãy để quý công tử nghỉ ngơi một lát, chúng ta ra ngoài trước đi.”

Triệu y sư khẽ nói.

“Được!”

“Ta sẽ cho người đi chuẩn bị yến tiệc ngay.”

“Triệu y sư, ngài dù thế nào cũng phải nể mặt ở lại dùng bữa rồi hãy đi.”

Cam Phong cười nói.

Triệu y sư thấy vậy cũng đành đồng ý.