Trên sống núi cổ xưa.
Một tòa hư ảo miếu vũ đang lao đi rất nhanh.
Nó lơ lửng cách mặt đất không xa, phiêu đãng như u linh, lặng lẽ không một tiếng động. Chẳng bao lâu sau, nó đã vượt qua bãi đá lởm chởm, tiến đến một vùng đất phẳng rộng chẳng khác nào bình nguyên.
Giữa khoảng đất hoang vu ấy, sừng sững một tòa Đạo Đàn cổ xưa, đơn sơ.
“Đây chính là điểm yếu trận nhãn của phong thần đại thuật sao?”
