TRUYỆN FULL

[Dịch] Thần Quỷ Thế Giới: Đạo Gia Ta Giết Điên Rồi

Chương 41: Bất thường

Trí Không hòa thượng trước đó vì truy đuổi Hoàng Mạn Xà nên gần như không được nghỉ ngơi.

Bây giờ mọi chuyện đã được giải quyết, hắn ở lại An Hưng thành, ngoài việc cảm nhận phong thổ nhân tình thì cũng là muốn nghỉ ngơi một chút.

Lúc này, chưởng quỹ mang mấy vò rượu tới.

Trí Không hòa thượng uống cạn chén trà Lý Thương rót cho mình trước, sau đó mở niêm phong vò rượu.

Hắn lần lượt rót hai bát rượu lớn cho mình và Lý Thương.

"Lý đạo trưởng, đây là sái gia kính ngươi."

"Nếu không có ngươi, Hoàng Mạn Xà cũng không dễ giải quyết như vậy."

Trí Không giơ bát rượu lên.

Lý Thương cũng nâng bát rượu, cụng với Trí Không hòa thượng một cái rồi uống cạn một hơi.

Tửu lượng của hắn không tệ, chỉ là ngày thường ít khi uống rượu.

Uống xong, Lý Thương tò mò hỏi: "Nói mới nhớ, Hoàng Mạn Xà vừa chết, hòa thượng ngươi không sợ người của Âm Xà giáo tìm tới sao?"

Trí Không phá lên cười: "Lý đạo trưởng lo xa rồi, Hoàng Mạn Xà này chỉ là một đệ tử ngoại vi, Âm Xà giáo căn bản sẽ không để tâm."

"Huống hồ Đại Càn vương triều này còn có Trấn Thần ty, những tà giáo này căn bản không dám ngang nhiên xuất hiện."

"Nhưng những năm gần đây, hoạt động của các tà giáo này lại thường xuyên hơn nhiều... Cụ thể vì sao thì sái gia cũng không biết."

Trí Không hòa thượng lại rót cho mình một bát rượu nữa, tự mình uống.

"Hoạt động thường xuyên..."

Lý Thương nhớ lại trước đó Chương Hùng cũng từng nhắc tới.

Hắn làm bộ đầu hơn mười năm, rất ít khi gặp phải những vụ án quỷ dị.

Thế nhưng mấy ngày nay, đủ loại chuyện kỳ lạ cứ liên tục xuất hiện.

Cũng không biết là trùng hợp hay là một sự tất yếu nào đó.

"Phải rồi, Lý đạo trưởng."

"Huyền Minh quán của các ngươi thuộc tông môn nào vậy?"

Trí Không hòa thượng hỏi.

"Ta cũng không biết, ta từ nhỏ đã tu luyện cùng sư phụ ở Huyền Minh quán."

"Người chưa từng nói với ta về chuyện này."

Lý Thương lắc đầu đáp.

"Vậy các ngươi hẳn là tán tu rồi." Trí không hòa thượng cũng không ngạc nhiên.

Trong tu luyện giới, ngoài tông môn truyền thừa ra thì còn có một số là sư đồ truyền thừa, tức là tán tu.

"Chắc là vậy." Lý Thương gật đầu.

Không lâu sau, chưởng quỹ bưng thức ăn lên, Trí Không hòa thượng bắt đầu ăn uống no say.

Lý Thương cũng đói bụng nên cầm đũa lên, vừa ăn vừa trò chuyện với Trí Không hòa thượng về những chuyện trong tu luyện giới.

Mãi đến đêm khuya, hai người mới cáo từ rời đi.

........

Ngày hôm sau.

Lý Thương ăn xong một bát mì, luyện Trùng Minh kiếm pháp vài lần rồi lấy hộp quà Tống Hồ đưa cho mình hôm trước ra.

Trong hộp quà này có không ít dược liệu quý giá, nhưng Lý Thương lại không dùng đến.

Tối qua sau khi biết nhà Đổng thúc có thể đã xảy ra chuyện, hắn liền định mang những dược liệu này tặng cho ông.

Nhà Đổng thúc nằm trong một con hẻm nhỏ trên phố cổ.

Khi xách hộp quà đến trước nhà ông, hắn lại thấy cửa lớn đang đóng chặt.

"Đổng thúc!"

Lý Thương gọi mấy tiếng, lại gõ cửa nhưng trong nhà không có bất kỳ ai đáp lại.

"Đạo trưởng, ngươi đừng gọi nữa."

"Vợ chồng lão Đổng chạng vạng hôm kia đã mang hài tử về quê rồi."

Người hàng xóm bên cạnh mở cửa ra, thấy là Lý Thương thì khẽ nói.

"Về quê rồi ư?" Lý Thương ngẩn người.

"Đúng vậy... Vợ chồng họ nói không khí ở quê tốt hơn một chút, tiện cho bệnh tình của hài tử hồi phục."

Người hàng xóm nói.

"Thôi được..."

Lý Thương đành gật đầu.

Hắn suy nghĩ một lát rồi quyết định đi đến tiệm hương chúc của lão Bạch.

Sức khỏe của vị này cũng không tốt, nếu đã không đưa được dược liệu cho Đổng thúc thì tặng cho lão Bạch cũng được.

Khi hắn đến tiệm hương chúc thì nghe thấy một tràng ho khan.

"Lão Bạch."

"Mang cho ngươi chút thuốc."

Lý Thương bước vào trong tiệm, đặt dược liệu lên bàn.

Làm nghề bán hương chúc này, người lạ ít nhiều cũng có chút kiêng kỵ, người thường xuyên ghé tiệm hương chúc ngược lại là Huyền Phong tử và Lý Thương.

Bây giờ Huyền Phong tử đã rời khỏi An Hưng thành, chỉ còn lại một mình Lý Thương.

"Nhóc con nhà ngươi hôm nay tốt bụng thế."

Lão Bạch có chút bất ngờ.

"Đương nhiên rồi."

"Lần sau ta đến mua đồ, nhớ tính rẻ cho ta một chút."

Lý Thương cười nói.

"Được... Lần sau giảm cho ngươi một thành." Lão Bạch cười ha hả.

Ông cũng không khách sáo mà nhận hết số dược liệu này.

"Phải rồi, lão Đổng có tìm ngươi không?"

Lão Bạch hỏi.

"Đổng thúc... ông ấy không tìm ta."

Lý Thương ngẩn ra.

"Mấy đêm trước, hắn chạy tới tìm ta, mua một ít hương chúc giấy tiền."

"Lúc đó ta thấy sắc mặt hắn không ổn nên hỏi vài câu... thì ra hài tử của hắn qua đời rồi."

"Lão Đổng vốn định tìm ngươi đến làm một buổi pháp sự cho hài tử của hắn... nhưng đến đạo quán không thấy ngươi đâu nên đành về nhà trước."

"Ngày hôm sau hắn không tìm ngươi sao?"

Lão Bạch nhíu mày.

"Mấy đêm trước... ta biết rồi."

"Đêm đó ta có việc ra ngoài một chuyến, không có ở đạo quán."

Lý Thương nói.

Nếu hắn tính không nhầm thì đó chính là đêm hắn giả làm mồi nhử để Hoàng Mạn Xà xuất hiện.

"Nhưng đáng lẽ ngày hôm sau hắn phải tìm ngươi chứ."

"Có lẽ hắn đã tìm người khác làm pháp sự rồi cũng nên."

Lão Bạch thở dài.

"Nhưng ta vừa từ nhà lão Đổng về."

"Hàng xóm của hắn nói vợ chồng lão Đổng đã mang hài tử về quê tĩnh dưỡng rồi."

Sắc mặt Lý Thương âm trầm.

"Sao có thể?!"

Lão Bạch trợn to hai mắt.

"Lão Bạch, ngươi chắc chắn hài tử của lão Đổng đã qua đời rồi chứ?"

Lý Thương hỏi lại lần nữa.

"Chắc là vậy."

"Ta quen lão Đổng bao nhiêu năm nay, hắn chắc chắn không lấy hài tử của mình ra đùa."

"Hơn nữa, ta thấy vẻ mặt hắn đêm đó bi thương tột cùng, không thể nào là giả được."

Lão Bạch trầm giọng nói.

"Vậy sao..."

"Ta đi hỏi lại người hàng xóm kia."

"Có lẽ ông ta nhầm lẫn gì đó."

Lý Thương rời khỏi tiệm hương chúc, quay lại trước nhà lão Đổng, tìm người hàng xóm kia.

"Chạng vạng hôm kia ta thật sự thấy vợ chồng lão Đổng mang hài tử rời đi..."

"Nhưng lúc đó trời đã tối hẳn, ánh sáng lờ mờ, ta cũng không thấy rõ mặt họ, chỉ thấy bóng lưng thôi."

"Thấy vợ lão Đổng cõng hài tử trên lưng, ta còn cố ý chào một tiếng, nhưng lão Đổng có vẻ vội lắm, nói qua loa vài câu rồi đi ngay, chắc là muốn ra khỏi thành trước khi cổng thành đóng."

"Nhưng nói đi cũng thấy lạ, sao lại phải vội vàng rời đi lúc chạng vạng như vậy, ở lại thêm một đêm không được ư?"

Người hàng xóm cũng cảm thấy có chút kỳ quái.

Lý Thương trầm ngâm rồi lại hỏi: "Ông có biết quê của Đổng thúc ở đâu không?"

"Ở Tây Hương thôn."

"Nhà lão Đổng họ xảy ra chuyện gì à?"

Người hàng xóm tò mò hỏi.

"Không có gì... ta chỉ muốn mang chút thuốc cho họ thôi."

Lý Thương mỉm cười.

"Thì ra là vậy. Đạo trưởng thật có lòng." Người hàng xóm cười nói.

Sau khi cáo biệt người hàng xóm, Lý Thương vờ như rời đi nhưng lại nhanh chóng quay trở lại.

Hắn đến trước nhà Đổng thúc, khẽ dùng sức đẩy một cái.

Rầm!

Cánh cửa gỗ đột nhiên bị hắn đẩy tung ra.

Vừa bước vào nhà, Lý Thương liền cảm thấy không ổn.

Khí tức trong nhà khiến hắn cảm thấy vô cùng khó chịu.

Trong nhà, khắp nơi đều là giấy tiền vương vãi, nến và hương chưa cháy hết.

Lý Thương nheo mắt, lấy ra một tấm khư tà phù.

Phụt~

Khư tà phù dường như cảm ứng được gì đó, lập tức bốc cháy.

Khí tức trong nhà cũng theo đó được tịnh hóa, không còn vẻ quỷ dị âm u như trước nữa.