“Ta không đến đây để thương lượng với ngươi, càng không phải tới mặc cả.”
Liễu Thừa Phong cười lạnh.
“Đòi mạng.”
Lão đầu không muốn nói thêm, từ đầu đến cuối chỉ có một câu ấy, dường như mặc cho ai tới cũng vẫn như vậy.
“Phải không? Là muốn mạng của ngươi, hay muốn mạng của cả đám các ngươi? Có tin ta chẳng những đập nát đầu chó của ngươi, mà còn đánh nát chiếc thuyền rách này, rồi phóng một mồi lửa thiêu luôn cả cái túi da cũ nát kia không?”
