Lão vu tế đi trước, tất cả chỉ có thể lặng lẽ theo sau, mãi cho đến khi tới trước một khe nứt khổng lồ.
Nhìn xuống phía dưới, đại liệt cốc sâu hun hút, như không thấy đáy.
Lão vu tế phủ phục trước vách núi, miệng lẩm bẩm toàn những lời đại loại như con cháu đời sau bất tài, không nên thân.
Sau đó, lão vẫn không đứng dậy, cứ giữ nguyên tư thế quỳ ngồi mà bắt đầu niệm chú ngữ.
Dưới đại liệt cốc đột nhiên nổi gió, chỉ sau mấy hơi thở đã hóa thành cuồng phong, rít gào như sấm, hà quang đầy trời xé tan màn u ám.
