“Ha ha, thành rồi!”
Thẩm Xán vừa đi tới lò rèn đã nghe thấy tiếng hò reo của Hỏa Trọng.
Bên trong lò rèn sóng nhiệt cuồn cuộn, huyền quang bắn ra tứ phía. Trên một chiếc búa, vu văn màu đỏ rực lấp lánh, dù đã rèn xong nhưng ngọn lửa bao phủ trên búa vẫn cháy rực thêm một khắc nữa mới tắt hẳn.
“Sư phụ!”
Hỏa Trọng đang lúc hưng phấn, đột nhiên thấy Thẩm Xán đứng nhìn từ xa liền lập tức im bặt.
