TRUYỆN FULL

[Dịch] Tạo Hóa Tiên Tộc

Chương 40: Cả nhà đều là quái thai (hai trong một) (1)

Kể từ khi Hứa gia chọn địa điểm và xây dựng Long Tượng võ quán, Cố Nhất Bình liền ở tại sương phòng trong tây viện của Hứa gia.

Mỗi ngày vào giờ Thìn, y đều trải giấy Tuyên trên bàn sách cạnh cửa sổ, ghi chép lại từng bí quyết võ học và dược thiện.

Cành lá của cây hòe già trong sân từ thưa thớt dần trở nên rậm rạp.

Nửa tháng thoáng chốc đã trôi qua.

Cố Nhất Bình cho hai môn võ học 《Tiểu Long Tượng công》 và 《Tiên Thiên Long Tượng quyết》, cùng với bảy tám bản võ kỹ như 《Thất Tuyệt Kiếm》, 《Đạp Phong Bộ》, 《Cuồng Long quyền》, 《Thần Phong Chưởng》, cộng thêm bốn phương thuốc dược thiện vào hộp gỗ tử đàn rồi giao cho Hứa Minh Nguy.

“Làm phiền Cố quán chủ rồi.”

“Vốn là giao dịch thuận mua vừa bán.”

Hai người nhìn nhau, Hứa Minh Nguy liền đi đến tông từ, cất giữ tất cả cẩn thận.

Hắn đã lật xem qua loa từng cuốn.

Trọng điểm là bốn phương thuốc dược thiện.

Ba phương dành cho võ giả dưới Tiên Thiên, chỉ còn một phương ghi chép dược thiện Tiên Thiên, có thể phụ trợ võ giả Tiên Thiên tu luyện.

Hứa Minh Nguy chọn vài môn phù hợp với bản thân, tranh thủ thời gian tu luyện.

Võ kỹ vừa có chút thành tựu, hắn liền mời Cố Nhất Bình cùng mình tỉ thí một phen.

Kim ô lặn về tây, trời đất bỗng hóa thành một màu vàng rực.

Trên những viên gạch đá xanh của luyện võ trường vẫn còn vương vấn hơi ấm ban ngày.

Hứa Minh Nguy co ngón tay thành quyền, nhìn chằm chằm Cố Nhất Bình, quyền phong chưa tung ra đã cuốn theo lá rụng trên đất xoay tròn.

Cố Nhất Bình chân đạp “Thất Tinh bộ”, tay trái vẽ một vòng cung như ôm trăng, tay phải đã mang theo tiếng gió sấm vỗ tới ngực đối phương.

Hứa Minh Nguy không tránh không né, cánh tay trái giơ ngang vững như sắt.

Chỉ nghe một tiếng “bịch” trầm đục, Cố Nhất Bình lại cảm thấy lòng bàn tay tê dại, phải lùi lại nửa bước mới đứng vững thân hình.

Đồng tử y hơi co lại, trong lòng kinh ngạc thầm nghĩ: “Sức mạnh thật đáng sợ, đã không còn là của cảnh giới Hậu Thiên nữa.”

Hứa Minh Nguy không lùi mà tiến, thân hình như tơ liễu bay trong gió, khi mũi chân chạm đất đã vòng ra bên cạnh Cố Nhất Bình.

Hắn tung ra một quyền bình thường, quyền phong chưa tới đã khiến không khí xung quanh khẽ rung động.

Cố Nhất Bình vội dùng thế đỡ của “Cuồng Long quyền”, lại cảm thấy một cỗ lực lượng khổng lồ ập tới, cả người bị chấn động đến khí huyết cuồn cuộn, hổ khẩu âm ỉ đau nhức.

Y chưa dùng tiên thiên chân khí, không ngờ mình lại rơi vào thế hạ phong.

“Hứa đại công tử, ngươi quả nhiên là thâm tàng bất lộ.”

“Bị quán chủ nhìn ra rồi.” Hứa Minh Nguy khẽ cười, trước khi giao thủ đã rõ không thể giấu được võ giả Tiên Thiên.

Nhưng cơ hội giao đấu với võ giả Tiên Thiên rất hiếm có, nên hắn cũng không để tâm.

“Chưa tới tuổi nhược quán mà đã đạt đến Tiên Thiên.”

Cố Nhất Bình cảm khái thở dài một tiếng, trong mắt hiện lên từng chút hồi ức.

Ngày xưa, thời kỳ Long Tượng môn toàn thịnh, cứ mỗi mười, hai mươi năm mới có thể bồi dưỡng ra hai ba người đạt Tiên Thiên trước tuổi nhược quán.

Loại người này thường vào tuổi ba mươi lăm, ba mươi sáu liền có thể bước vào cảnh giới tông sư.

Có hy vọng trước tuổi lục tuần đạt tới tông sư viên mãn.

Còn về phần mình, tuổi bất hoặc mới đạt Tiên Thiên hậu kỳ, đời này có thể đột phá tông sư đã là may mắn lắm rồi.

Trừ phi có dược thiện cấp tông sư phụ trợ.

Nhưng ngay cả Long Tượng môn cũng không có loại dược thiện quý giá này.

Nếu như có, những người đạt Tiên Thiên trước tuổi nhược quán kia chỉ cần không bỏ mạng hoặc không bị thương nặng để lại di chứng, thì có đến bảy tám phần có thể đạt tới tông sư viên mãn.

“Chỉ là may mắn thôi.”

“Con đường võ học nào có chuyện may mắn, cho dù có tài nguyên phụ trợ, nhưng thiên phú bản thân không đủ thì cũng khó thành đại khí.”

Tiên Thiên là một ngưỡng cửa cực lớn, là khởi đầu cho sự siêu phàm thoát tục của võ giả, có thể tranh phong với tu tiên giả, tự nhiên không phải ai cũng có cơ duyên bước vào.

Cho dù có Dẫn Khí Đan của quận thành, uống mười, hai mươi viên thì cũng luôn có kẻ ngu như gỗ đá, không thể nào khai khiếu được.

“Hứa đại công tử, tỉ thí đến đây thôi. Nếu ngươi tu luyện 《Tiên Thiên Long Tượng quyết》 có chỗ nào nghi hoặc, cứ việc hỏi ta.”

“Đa tạ Cố quán chủ.”

“Phải rồi, ta có một đệ đệ và một muội muội cũng đang tu luyện 《Tiểu Long Tượng công》, không biết quán chủ có thể chỉ điểm một hai được không?”

“Ta bằng lòng đến xem một phen.”

“Không cần phiền đến quán chủ.” Hứa Minh Nguy cười cười, lập tức phân phó một gia đinh: “Đi gọi tứ muội và ngũ đệ của ta đến đây.”

“Vâng, đại công tử.”

Gia đinh cung kính hành lễ xong liền rời đi.

Một lát sau.

Hứa Minh Thù cưỡi bạch hổ đi tới sân viện này, Hứa Minh Tiên đứng một bên.

“Đại ca, huynh gọi bọn ta đến làm gì?”

“Phụ thân không có ở đây, ta sợ hai đệ muội lười biếng, nên mời danh sư chỉ điểm cho các ngươi, phải biết nắm bắt cơ hội này.”

“Tứ tỷ lười biếng, ta thì không.” Hứa Minh Tiên ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, vô cùng lạnh lùng, kiêu ngạo đáp lại.

“Đây là tứ muội Hứa Minh Thù và ngũ đệ Hứa Minh Tiên của ta.” Hứa Minh Nguy cười giới thiệu.

Cố Nhất Bình đánh giá hai người, không hổ là tiểu thư, công tử của thế gia.

Tuy còn nhỏ tuổi nhưng cũng đã thể hiện thiên tư bất phàm.

“Trước tiên hãy đánh mười hai thức của 《Tiểu Long Tượng công》 ba lần cho ta xem.”

Hứa Minh Thù ngoan ngoãn xuống khỏi lưng hổ, vỗ vỗ con hổ trắng, nó liền chủ động đi đến góc sân nằm xuống.

Cố Nhất Bình vô cùng kinh ngạc.

Lại có thể thuần phục một con dị chủng bạch hổ đến mức này, đến cả lời của trẻ con mà nó cũng nghe hiểu sao?

Hứa Minh Thù và Hứa Minh Tiên đứng song song, hai người cách nhau hơn mười bước.

Sau đó cả hai đồng loạt ra chiêu.

Mỗi khi đánh ra một thức, Cố Nhất Bình liền niệm khẩu quyết tinh túy của nó.

“Ấu long tỉnh tích, long đài đầu thời nạp tử khí, vĩ lư thùy địa trấn bát phương.”

“Tượng tị quyển thủy, tị quyển thiên hà tam thiên lý, khí trầm đan điền hóa lôi âm.”

“Hỏa long bãi vĩ, vĩ tảo thiên quân phần tà uế, túc đạp ly vị luyện chân hỏa.”

“Long tượng giao thái, long thăng tượng giáng càn khôn định, bách hội dũng tuyền nhất tuyến xuyên.”

Y không ngừng gật đầu.