“Thái tiểu thư, chẳng hay lúc này có tiện nói chuyện đôi câu chăng?” Hứa Phong thấy nàng đang thưởng mai trong hậu viên, bèn bước tới khẽ hỏi.
“Tiểu nữ ra mắt Hứa công tử.” Thái Văn Cơ dịu dàng thi lễ, trong mắt thoáng chút ngạc nhiên, “Nô gia đang rảnh rỗi, chẳng hay công tử có việc gì muốn hỏi?”
Trong lòng nàng không khỏi lấy làm lạ: Hứa công tử này ngày thường mỗi lần tới phủ đều như sĩ tử vào trường thi, một mạch đi thẳng đến thư lâu, ánh mắt chưa từng vì nàng mà nán lại thêm nửa khắc, đến mức nàng còn âm thầm hoài nghi phải chăng dung sắc của mình đã phai nhạt.
“Quả thực có một việc hệ trọng, cần nói rõ với tiểu thư.” Hứa Phong quen cửa quen nẻo dẫn nàng tới một góc vắng trong hậu viên, tìm một ghế đá rồi mời nàng ngồi xuống.
“Phụ thân nàng đã phó thác nàng cho ta.” Hứa Phong vừa ngồi xuống vừa nhấc ấm trà, chậm rãi rót nước. Đầu ngón tay hắn khẽ đỡ lấy vành chén, mặt trà gợn lên từng vòng sóng nhỏ.
