"Nếu đã như vậy, dưới trướng Lưu Bị thực chất được chia làm hai phe."
Ánh mắt Hoàng Tự lạnh lẽo: "Phụng Hiếu thúc vẫn còn trong quân, mau mời thúc ấy đến nghị sự. Bạch kỵ của ta đã phái thám tử đi rồi, đợi một lát ắt sẽ có tin tức truyền về."
"Chuẩn."
Chu Du lập tức hạ lệnh triệu kiến Quách Phụng Hiếu.
Hắn hiểu rõ Kinh Châu là một khúc xương khó gặm, đặc biệt là khi đã rơi vào tay Lưu Bị. Lưu Huyền Đức của bây giờ đã chẳng còn là gã tông thất sa cơ lỡ vận, lúc nào cũng đặt nhân nghĩa lên hàng đầu như năm xưa nữa.
