Đúng lúc này, Hứa Phong nhạt giọng lên tiếng: "Ngô hầu, hắc bạch kỵ đã tiến vào Giang Đông."
"Còn về việc cụ thể hạ trại ở đâu... chính ta cũng không rõ. Nhưng nếu ngươi cố chấp động thủ, hậu quả ra sao, không ai lường trước được đâu."
Ánh mắt Tôn Sách lạnh lẽo: "Bọn chúng có thể tiến vào Kiến An của ta bằng con đường nào?"
Hứa Phong khẽ cười: "Thương thuyền, ngoại hải, đường bộ Lư Giang, đường nào cũng có khả năng. Người của hắc bạch kỵ, kẻ nào cũng là toàn tài, văn có thể vận trù, võ có thể phá trận, thủy lục thông đạt, chẳng gì trói buộc được. Ngay từ mấy tháng trước, khi ta quyết định đông tiến, bọn họ đã khởi hành rồi."
Hắn ngừng một lát, giọng điệu hơi trầm xuống: "Thậm chí chuyện các ngươi sắp xếp du hiệp chấn nhiếp Trương Văn Viễn, trước khi đặt chân vào nội thành, ta đã biết rõ mười mươi."
