Lúc này bốn bề vắng lặng, bi thương trong lòng Điêu Thuyền dâng trào, nàng không kìm được nghẹn ngào khuyên nhủ: "Tướng quân, chi bằng mở thành xin hàng đi! Như vậy còn có thể đổi lấy những ngày tháng an ổn, sung túc! Lấy điều kiện của ngài ra nghị hòa, Hứa đại nhân vốn trọng danh tiếng nhân đức, nhất định sẽ không tàn sát bừa bãi đâu."
"Chát!"
Lã Bố đột ngột xoay người, vung tay tát mạnh một cái lên má Điêu Thuyền.
Nàng sững sờ, lảo đảo rồi ngã nhào xuống đất.
"Hỗn xược!! Ngươi nói cái gì?! Chẳng lẽ ngươi đã bị tên Hứa Phong kia mê hoặc tâm trí rồi sao! Mở miệng là Hứa đại nhân, ngậm miệng cũng Hứa đại nhân!! Ta giết chết ngươi!!!"
