"Thế nào? Ngon không?"
Các thầy cô đến muộn, không ăn được gì nên không hiểu đầu đuôi ra sao, cứ tưởng thật sự có món ngon mà mình bỏ lỡ, ai nấy đều nhìn hiệu trưởng với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ.
"Ngon, rất ngon!" hiệu trưởng nghiến răng nghiến lợi đáp.
Cái ngon mà ông nói là gia vị của Phương Thương, tuyệt đối không phải khoai tây.
Các thầy cô không hiểu chuyện thì cứ vỗ đùi bôm bốp, sao mà ăn uống lúc nào cũng chậm hơn người khác một bước, thảo nào năm nào cũng trượt danh hiệu giáo viên ưu tú chỉ vì thiếu một chút xíu.
