“Khát quá...”
Ngụy Cung Triển mơ màng mở mắt, ý thức vẫn còn hỗn loạn, khẽ lẩm bẩm.
Tiểu nha đầu mũm mĩm cầm một chiếc lá, cẩn thận hứng sương đêm rồi đưa tới bên miệng hắn. Nàng từng thấy mấy con nai nhỏ bị thương trên núi, có lúc dân làng cũng đút nước cho chúng như vậy.
Uống ừng ực hết chỗ nước ấy, Ngụy Cung Triển gắng gượng mở mắt, nhìn vẻ lo lắng trong mắt Tiểu Li, khẽ mỉm cười: “Ta không sao.”
Tiểu Li bĩu môi, nhất thời chẳng biết nên nói gì. Nàng biết hắn bị thương nặng như vậy, theo lý phải ăn chút gì đó mới có thể hồi sức. Ngay cả những con thú bị thương trong núi cũng cần ăn mới dần hồi phục. Nhưng nàng không dám ra ngoài kiếm thức ăn cho hắn, bởi nàng biết rất rõ, chỉ cần mình vừa rời đi, người phụ nữ ăn mặc hở hang kia sẽ lập tức xông vào bóp chết Ngụy Cung Triển.
