“Huynh trưởng đã trở về?”
Trong gian phòng dùng để chiêu đãi thế gia tử đệ ở Quan Tinh lâu, từ trước chính ngọ đã có người mang tới một bàn thức ăn ngon lành, khiến mấy người Thẩm gia thèm đến không chịu nổi. Thế nhưng Thẩm Ngọc vẫn chưa về, thành ra chẳng ai dám động đũa.
“Đều đã về cả rồi sao?” Thẩm Ngọc khẽ cười, rất tự nhiên ngồi xuống vị trí chủ tọa trước bàn, nhìn đám con cháu Thẩm gia đến cả trà cũng không dám uống, khẽ gật đầu: “Đợi ta làm gì? Đói thì cứ ăn đi.”
“Huynh trưởng hộ tống chúng ta suốt dọc đường, vất vả biết bao, sao bọn ta có thể không đợi huynh? Huynh không ở đây, trong lòng chúng ta cũng chẳng yên.”
Người vừa lên tiếng là một thanh niên hơi mập. Thẩm Tuyết liếc hắn một cái, không nói gì.
