Lời vừa dứt, Thẩm Dập Thần sững sờ, nụ cười trên mặt những người khác cũng tắt ngấm.
“Trần đại nhân nói cứ như Thẩm gia ta là ma quật ăn thịt người không bằng!” Thẩm tứ gia cười chất phác, đáp: “Bọn lão thập nhị tuổi còn nhỏ, có các ca ca che chở, sống ngây thơ một chút thì đã làm sao?”
“Phải không?” Trần Khanh cười nhạt: “Vậy ta xin trả lời câu hỏi của thập nhị gia trước.”
Mọi người nghe vậy đều kinh ngạc nhìn Trần Khanh. Tên này vừa rồi còn lươn lẹo, sao giờ lại thẳng thắn như vậy? Nhất thời, ai nấy đều dâng lên lòng cảnh giác.
“Đầu tiên là chuyện của Thẩm nhị gia.” Trần Khanh vừa nói vừa dò xét ánh mắt những người xung quanh: “Cái chết của Thẩm nhị gia, chắc hẳn Vương Dã đã kể rõ đầu đuôi với các vị. Nhưng hiện tại đã có manh mối mới: Nhị gia chưa chết, ngược lại, hắn đang khống chế cửu gia!”
