"Đầu lĩnh, chúng ta thật sự muốn vào Liễu Châu sao?"
Một chiếc tứ vi cửu phàm thuyền với quy mô không nhỏ đang chầm chậm tiến về phía bến cảng Liễu Châu. Giữa thủy đạo Liễu Châu hoang vắng lúc này, con thuyền trông đặc biệt nổi bật.
"Chẳng còn cách nào khác..." Trên boong, một hán tử da ngăm đen, thân thể cường tráng đứng ở mũi thuyền, nhìn về hướng Liễu Châu, ánh mắt lộ vẻ bất đắc dĩ: "Các ngươi nghĩ chúng ta là những thương hành lớn như Bách Nghiệp hay Vinh Thịnh sao? Có nhiều mối lái đến thế ư? Học theo bọn họ tiêu thụ hàng hóa ở các châu phủ khác ư? Không có đường dây, với tình hình hàng hóa ứ đọng như hiện nay, chúng ta ít nhất sẽ bị ép giá ba thành!"
"Chưa kể hai bến cảng khác giờ đang ùn tắc, quan binh cố ý giữ thuyền. Tô lão bản bên cạnh đã phải bỏ ra bốn ngàn lượng bạc để lo lót mà cũng chỉ được vào cảng sớm hơn hai ngày. Còn loại không tiền như chúng ta, chẳng biết phải trôi dạt trên con sông này bao lâu nữa!"
Hán tử được gọi là đầu lĩnh sắc mặt âm trầm: "Các ngươi chớ quên, lợi tức bên phía Vinh gia thì một phân cũng không bớt đâu!"
