“Phụ hoàng... triệu kiến ta? Bảo ta đi gặp Ngột Đột Cốt ư?”
Trong hậu cung, sau khi nghe chỉ ý, Tiêu Minh Tuyết suýt nữa đứng không vững. Chuyện mà nàng ngày đêm lo sợ, cuối cùng vẫn tới rồi sao?
“Ngươi lui xuống trước đi, công chúa điện hạ sau khi trang điểm xong sẽ lập tức phụng chỉ tới gặp.” Cung nữ đứng bên cạnh trái lại còn trấn định hơn Tiêu Minh Tuyết đôi phần.
“Còn mong điện hạ mau một chút.” Giọng của lão thái giám không hề gay gắt, ngược lại còn phảng phất chút tiếc nuối.
Tiêu Minh Tuyết ở hậu cung vốn rất được lòng người. Thuở nhỏ hoạt bát sáng sủa, lớn lên lại ôn nhu hiền tĩnh, đối đãi với kẻ dưới rất tốt, với thái giám cũng chưa từng khinh miệt. So với những hoàng nữ kiêu căng khác, nàng hơn hẳn không biết bao nhiêu.
