“Các ngươi làm việc kiểu gì vậy?”
Trong tiểu trù phòng của hậu cung, cung nữ vẫn luôn hầu hạ Tiêu Minh Tuyết bưng một bát điểm tâm, hằm hằm quay lại bếp: “Ta đã dặn các ngươi dùng mật táo và hoa lộ thượng hạng, thế mà các ngươi dùng thứ gì đây? Công chúa điện hạ từ nhỏ đã được quý phi nuông chiều, trân phẩm nào mà chưa từng dùng qua? Ngươi lại dám lấy can táo hạng ba ra qua mặt nàng?”
“Ai da, tỷ tỷ của ta ơi...” Trù nương trong bếp bất đắc dĩ nhìn đối phương. “Làm gì còn mật táo nữa? Sớm bị đám cung nữ thái giám mang đi đổi tiền cả rồi. Còn hoa lộ thì lại càng khỏi phải nói, hoa lộ từ Giang Nam đưa tới, ngay cả những đại thế gia hàng đầu còn tranh nhau mà cướp. Một công chúa sa sút như nàng, còn xứng dùng thứ đó sao? Nếu ta kiếm được, ta cũng đem đi đổi tiền từ lâu rồi.”
“Ngươi...” Cung nữ tức đến mặt mày trắng bệch.
“Ta nói này tỷ tỷ, ngươi còn cố chấp làm gì?” Trù nương khó hiểu nhìn nàng ta. “Ý chỉ của Thái hậu đã ban xuống, kết cục cũng đã định rồi, ngươi còn cho rằng nàng có thể gả tới Giang Nam sao? Chắc chắn là phải hòa thân tới Nam Man. Cái nơi quỷ quái ấy ra sao, ngươi đâu phải không biết? Công chúa tiền triều trước kia gả sang đó, có mấy ai được kết cục tốt đẹp? Bị nấu lên ăn thịt cũng chẳng phải chuyện lạ. Lẽ nào ngươi còn muốn tiếp tục đi theo nàng?”
