Nhưng mà thật sự rất giống. Cố Bắc là hảo hán ở trại bên cạnh, năm đó thanh niên trai tráng của mấy trại bọn họ đã rủ nhau cùng đi tòng quân.
"Cố Bắc hiệu úy!"
Ngay lúc mấy người đang thầm nghĩ, thiên hạ rộng lớn thiếu gì kẻ có dung mạo và thần thái giống nhau, thì một âm thanh vang lên khiến bọn họ lập tức sững sờ.
"Phi Hổ đại nhân gọi ngài qua đó."
"Ồ, tới ngay!" Cố Bắc toét miệng cười, vội vàng dẫn theo đám thủ hạ quay bước. Đi được vài bước, dường như chú ý tới đám lão binh nãy giờ vẫn luôn nhìn chằm chằm mình, hắn khẽ nhíu mày, nhưng ngay sau đó liền mừng rỡ kêu lên: "Lão Trương? Sao các ngươi lại ở đây? Không phải đang ở phương bắc sao?"
