"Ngươi không lo lắng chút nào cho chiến trường bên kia sao?"
Trên chiếc thuyền đang hướng về Tây Hải, Tề Quốc công Điền Hằng năm xưa, nay đã là Tây Hải hải thần, ngồi bên cạnh Trần Khanh, tò mò hỏi.
"Nếu bên Từ Hổ có thua, phía sau Nam Minh phủ sương mù vẫn chưa tan, vẫn còn một vùng đệm rộng lớn, bất cứ lúc nào cũng có thể bố trí lại. So ra thì chiến sự ở Tây Hải mới ảnh hưởng nhiều hơn đến cục diện tiếp theo. Hơn nữa, bên Từ Hổ cơ bản là sẽ không thua đâu."
"Tự tin đến vậy sao?" Điền Hằng nhíu mày.
"Không phải tự tin, mà chiến lực đôi bên vốn dĩ đã là như vậy." Trần Khanh nhìn y: "Ngươi cũng ở đây một năm rồi, thực lực của đấu thần quân ra sao, chẳng lẽ ngươi còn không rõ?"
