Hai quân đối lũy, cách sông nhìn nhau.
Một màn sương mỏng giăng ngang. Vì tình báo cho biết sương mù ở đây rất quỷ dị, nên dù hiện tại sương đã tản đi nhiều, đám binh lính do Uất Trì Bằng dẫn tới vẫn không một ai dám lại gần, tất cả đều cố gắng đóng trại cách xa mặt sông nhất có thể.
Binh lính hai bờ đều có thể nhìn thấy lửa trại của đối phương cháy sáng trong đêm. Cảm giác cách sông đối vọng thế này quả thực cũng rất mới lạ.
Đa số binh lính bên phía Uất Trì Bằng đều mang tâm trạng khá thoải mái, đặc biệt là đám huyết mạch tử đệ.
Mặc dù phần lớn lão binh đã bị điều đến chiến trường phương bắc, lực lượng ở đây đa phần là tân binh lần đầu ra trận, nhưng bọn họ không hề chùn bước. Những câu chuyện kể của bậc trưởng bối cùng sự tự tin vào huyết mạch khiến bọn họ tràn đầy kiêu hãnh khi phải đối mặt với một đội quân nghe đồn chỉ toàn là hương dân!
