"Tin tức này... ngươi nghe từ đâu ra?"
Ngụy Cung Triển nhìn vị đường huynh trước mắt bằng ánh mắt quỷ dị, lần đầu tiên... hắn nổi sát tâm với y!
Ngay cả với Hắc Vân tiên sinh, kẻ suốt ngày tò mò bí mật của Đại Thanh Sơn, hắn cũng chẳng mấy bận tâm. Bởi lẽ lão ta tuy bề ngoài đạo mạo nghiêm chỉnh, nhưng thực chất cũng giống như hắn, đều đã an phận tại chốn Giang Nam này. Duy chỉ có gã trước mắt, ngày đêm luôn nghĩ cách phá hoại nơi đây.
Trước kia còn có thể coi gã là một tên hề múa may, nhưng bây giờ, gã vậy mà lại có thể liên lạc với triều đình!
"Ngụy tướng quân phải không?" Vị viên ngoại trung niên béo tốt cười híp cả mắt lại thành một đường chỉ: "Tại hạ Liễu Sinh, tướng quân không cần phải nghi ngờ tin tức của tại hạ. Tin tức này truyền đến từ kinh thành, tuyệt đối đáng tin cậy. Lần này triều đình dấy binh năm vạn, trên danh nghĩa là để tiếp quản lại Giang Nam, ngay cả thánh chỉ cũng đã ban ra rồi. Lấy cớ Tri phủ Liễu Châu Trần Khanh có công bảo vệ Giang Nam, đặc cách điều về kinh thành, thăng chức Binh bộ Thị lang. Liễu Châu sẽ do cựu Tổng binh Uất Trì Bằng đại nhân tạm thời tiếp quản. Triều đình tăng thêm năm vạn quân là để đối phó với sự uy hiếp của các thế lực phản nghịch khác!"
