Phải biết rằng, phương bắc bên kia là công nhiên làm phản, còn Trần Khanh bên này tuy tự ý nuôi binh, nhưng ít nhất trên danh nghĩa vẫn thần phục triều đình, lại còn đang thay triều đình chống đỡ phản quân của trưởng công chúa điện hạ.
Thế nhưng quần tình vẫn bức xúc, hầu như lần thượng triều nào cũng có không ít quan viên đứng ra lên án Trần Khanh. Đặc biệt là sau khi một số tin tức vốn bị bưng bít nay lại rò rỉ ra ngoài, không chỉ trên triều đường mà ngay cả ngoài dân gian cũng dấy lên một làn sóng kháng nghị đòi thảo phạt Trần Khanh. Lực lượng lên án chủ lực chính là thư sinh đến từ các đại thư viện, bọn họ chính là đại diện cho tiếng nói của dân gian!
Đặc biệt là lần trước, ngay cả Bạch Lộc thư viện lớn nhất kinh thành cũng nhảy vào tham gia. Hàng vạn học tử khắp kinh thành tụ tập bãi khóa, sự việc đã leo thang đến mức triều đình không thể nhắm mắt làm ngơ.
Nghe Dương thị lang nói vậy, chân mày của mấy vị Thượng thư đều nhíu chặt thành một cục!
Dương thị lang tuổi tác đã cao, tuy chỉ giữ chức Thị lang, nhưng uy vọng trong nho lâm lại cực kỳ lớn. Nếu không, năm xưa Bệ hạ cũng chẳng đưa nữ nhi nhà họ Dương vào danh sách tuyển chọn thái tử phi.
