Thế nhưng hiện tại, một chức là đấu thần tổng binh, một chức là thủy đạo hà thần. Bất kể là vị trí nào, quyền hạn cùng vinh quang mang lại đều vượt xa cái danh phó tướng vô danh tiểu tốt trước kia!
Cũng may Uất Trì Phi Hổ là một kẻ cuồng chiến. Nếu không, giả sử hắn nguyện ý ở lại, cái ghế tổng binh này e rằng bọn họ có tranh cũng chẳng lại.
“Nếu đã vậy, ta cũng cùng ngươi trở về Liễu Châu.” Di Đằng mỉm cười nói.
“Di đại ca cũng đi cùng sao?” Uất Trì Phi Hổ lập tức hưng phấn, nhưng rồi lại trầm ngâm một lát: “Thế nhưng bên phía tẩu tẩu...”
Hắn nhớ rõ, nửa năm trước khi Di Đằng đón tẩu tẩu đến Vân Châu, tẩu ấy đã khóc đến đỏ hoe cả mắt, vừa cào vừa đánh Di Đằng. Khi đó, Di Đằng không ngừng nhận lỗi, thề thốt sau này sẽ an phận hơn. Giờ đây lại đòi đến Liễu Châu tham chiến...
