Chờ đợi bao ngày, cuối cùng cũng có được chút tin tức mình muốn biết, thế nhưng trong lòng Hắc Vân lại chẳng hề nhẹ nhõm chút nào.
Thành thực mà nói, hắn vốn chẳng hề trông mong một tên tiểu tốt như Ngụy Cung Triển có thể dò la được tin tức cơ mật gì. Ngày thường lân la hỏi han cũng chỉ để tìm chút an ủi, kiếm chút việc làm cho khuây khỏa giữa những tháng ngày mờ mịt không chốn dung thân mà thôi. Nào ngờ những ngày qua, cứ hỏi han mãi, chẳng biết có phải bị dáng vẻ vui tươi hớn hở của tên ngốc này lây nhiễm hay không, mà hắn lại đâm ra say sưa lắng nghe những chuyện vặt vãnh thường ngày của y.
Chẳng hạn như hôm nay cùng vài người láng giềng câu được con cá gì ở ao nọ, ngày mai lúc làm ruộng trên mảnh đất Hồng Quả lại xảy ra chuyện gì thú vị, hay bữa tối mấy nhà hàng xóm lại bàn tính chuyện trồng thêm chút ớt, làm ít thịt muối, dưa muối... Ngày qua ngày đều là những chuyện vặt vãnh đời thường. Thế nhưng, cái kiểu sống không chút phiền muộn, chẳng cần lo nghĩ chuyện cơm áo gạo tiền, mỗi ngày chỉ quây quần bàn xem làm sao để cuộc sống thêm phần thi vị ấy, thoạt nghe thì có vẻ tẻ nhạt, nhưng nghe mãi lại khiến Hắc Vân bất giác nhập thần.
Nhớ lại thuở thiếu thời, khi hắn vẫn còn làm tá điền cho một thế gia nọ, cuộc sống lý tưởng nhất khi ấy chỉ là có được vài mẫu ruộng của riêng mình, để lúc nông nhàn có thể ngồi bên bờ ruộng nhấp một ngụm rượu ấm, nướng bắp ngô nếp thơm lừng mà ăn. Chẳng biết từ lúc nào, bản thân đã leo lên vị trí đại lão kinh thành khiến bao kẻ ngưỡng vọng, thế nhưng những tháng ngày hâm bầu rượu, nướng bắp ngô bên bờ ruộng năm xưa lại chẳng bao giờ được hắn nhớ tới nữa. Mấy hôm nay nghe tên nhóc này kể chuyện, hắn bỗng sinh lòng ngưỡng mộ đến lạ. Cho đến lúc này, khi nghe tin gã nam tử quỷ dị kia bắt đầu tiếp xúc với thôn dân, hắn hiểu rằng, những tháng ngày nhàn nhã nghe chuyện phiếm của mình đã thực sự kết thúc.
“Ngươi nói, đám thôn dân kia sau khi tiếp xúc với gã nam tử đó, cuối cùng đều mất sạch ký ức về gã sao?”
