Việc thương nghị không mất bao lâu, nhưng công đoạn thống kê lại ngốn kha khá thời gian. Đợi đến lúc Điền Hằng tìm gặp Trần Khanh lần nữa thì trời đã sang sáng ngày hôm sau.
Trần Khanh rất kiên nhẫn, dù thời gian của hắn vô cùng gấp rút. Bên kia trưởng công chúa đang chờ, Liễu Châu cũng đang đợi hắn trở về chủ trì đại cục. Lúc này, thời gian mỗi ngày trôi qua đều có cảm giác không sao đủ dùng.
"Quốc công đại nhân đến rồi sao?"
Trần Khanh hết sức khách khí dâng lên trà ngon. Đối phương đường đường là Tề Quốc công, có rất nhiều đường lui để lựa chọn, lại nắm giữ gia sản kếch xù. Sự gia nhập của người này có thể khiến thế lực của hắn chớp mắt thăng lên một tầm cao mới, đương nhiên phải tiếp đón tử tế.
"Đại nhân khách sáo rồi." Điền Hằng đưa hai tay đón lấy chén trà, ngồi xuống ngay đối diện Trần Khanh. Lúc này, vị thế của hai người vẫn hoàn toàn ngang hàng.
