"Vào thành ư?" Đối phương nghe vậy hơi sững sờ, lập tức bước nhanh vào trong nhà, lát sau ôm ra một vò quả tửu.
"Đây là?"
"Đây là quả tửu mới ủ. Ngụy ca nhi, nếu hôm nay đệ vào thành thì tiện tay mang giúp ta một ít cho hai đứa đệ đệ đang làm việc trong hổ vệ quân nhé, bọn chúng giục ta mấy bận rồi."
"Ồ, được được!" Ngụy Cung Triển nhận lấy, đưa lên mũi ngửi thử rồi bật cười: "Lý ca, huynh làm thế này chẳng khác nào đem mỡ để miệng mèo, đúng là một thử thách lớn đối với đệ đấy."
"Ha ha ha!" Mấy gã đại hán cười phá lên. Ngay sau đó, Lý ca lấy ra thêm một cái bình cỡ bằng ấm nước: "Bình này cho đệ. Đệ cũng có người thân trong thành đúng không? Mang cho họ nếm thử chút đi. Đừng để bọn họ cứ nghĩ đám thân thích ở Đại Thanh Sơn chúng ta là đồ vô dụng. Không có chúng ta, cái đám hổ vệ quân của bọn họ làm sao có thể ăn ngon uống say như thế được? Ha ha!"
