Thẩm lão lục dĩ nhiên thu hết những động tác nhỏ của bà lão vào mắt, đáy mắt xẹt qua một tia tán thưởng.
Thôn phụ này bình tĩnh quả quyết, tuy chỉ là phàm nhân nhưng lại biết nhìn thời thế, cũng khá lắm. Hay là... biến mụ thành quyến thuộc để uy hiếp tiểu tử Trần Khanh kia nhỉ?
"Nương..."
Một giọng nói điềm nhiên vang lên ngăn cản động tác của bà lão, mang theo vài phần bất đắc dĩ: "Thẩm lục gia đã phát hiện ra từ khi nào vậy?"
Thực ra Trần Khanh đã đến từ sớm, nhưng hắn cũng sớm phát hiện ra hành tung của Thẩm lục gia nên một mực không dám manh động. Khoảng cách quá gần, hắn không nắm chắc có thể bảo toàn tính mạng cho lão nương và đại tẩu.
