“Cho nên... chỉ có một khả năng.” Thẩm Dập Diểu gằn giọng: “Có kẻ đã bám theo... bám theo nhị ca và lão cửu, rồi âm thầm ra tay sát hại nhị ca!”
“Nhưng những ngày này ngươi cũng thấy rồi đấy, các huynh đệ đều đang ở đây cả!”
“Ngươi đâu có ở đây.” Thẩm Dập Diểu cười gằn: “Lão lục, chân thân của ngươi đang ở đâu?”
Thẩm Dập Kim trầm mặc.
“Nếu ngươi không nói, vậy ta đi đây!” Thẩm lão tam quay đầu nhìn đối phương, ánh mắt vô cùng nghiêm túc: “Ta muốn ra ngoài, ta muốn tìm kẻ đã giết nhị ca. Nếu kẻ đó là ngươi, lão lục, ta thề... ta sẽ tháo từng khúc xương của ngươi ra. Ta còn sẽ đến kinh thành, ngay trước mặt ngươi, vặn nát từng đứa hậu bối mà ngươi trân quý nhất, xoắn chúng nó lại như vặn thừng!”“Ngươi không ra được đâu.” Thẩm Dập Kim lắc đầu: “Tam ca, các ngươi hẳn đều biết rõ, nếu không có sự cho phép của ta, bất cứ ai trong các ngươi... cũng đừng hòng bước ra khỏi Nam Dương thành này!”
